Vũ Uyên lại trải qua một đêm mất ngủ. Đây đã là đêm thứ mười cô không thể chợp mắt kể từ khi Dương Kì rời đi. Cảm giác lo âu và bất an khiến cô không thể thư giãn, và những suy nghĩ về anh cứ quẩn quanh trong tâm trí.
Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cô quyết định uống một viên thuốc ngủ, hy vọng sẽ tìm được giấc mơ bình yên. Khi nằm trên giường, cô cố gắng nhớ lại những kỷ niệm đẹp của cả hai. Hình ảnh Dương Kì với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy quyết tâm luôn làm trái tim cô rung động.
- Anh đang ở đâu, Dương Kì?
Vũ Uyên thầm hỏi, nước mắt lưng tròng. Cô cảm thấy như thiếu một phần quan trọng trong cuộc sống của mình. Trong lòng, cô luôn hy vọng anh sẽ trở lại, mang theo lời giải thích cho sự biến mất đột ngột của mình.
Thời gian trôi qua, cô dần chìm vào giấc ngủ với hy vọng ngày mai sẽ mang đến những tin tức tốt lành về anh. Nhưng đêm nay, như mọi đêm khác, giấc ngủ vẫn lặng lẽ trôi xa, để lại cô một mình trong bóng tối cùng những nỗi nhớ nhung.
Vũ Uyên tỉnh dậy, ánh nắng ngả vàng đã vào phòng, báo hiệu rằng đã là 3 giờ chiều. Cô hoảng hốt khi nhận ra mình đã ngủ quên và để công việc tồn đọng trong hai ngày qua. Cảm giác trách móc bản thân dâng lên, cô nhanh chóng vội vàng ngồi dậy.
“Phải làm gì đó ngay thôi,” cô tự nhủ, lật đật vào phòng tắm rửa mặt và thay đồ. Sau khi cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-den-tu-gian-don/3576093/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.