Một ngày đông se lạnh, Vũ Uyên và Tiêu Dương Kì cùng nhau hẹn hò. Hôm nay, công ty thông báo nghỉ làm, thực chất là để làm việc tại nhà, điều này khiến họ có thêm thời gian quý giá bên nhau.
Sáng sớm, Vũ Uyên dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng. Căn bếp ngập tràn hương thơm của bánh mì nướng và cà phê. Khi Tiêu Dương Kì đến, anh không thể giấu nổi sự phấn khích.
- Wow, bữa sáng thật tuyệt vời, Vũ Uyên. Truyện Điền Văn
Anh khen ngợi, đôi mắt lấp lánh.
- Cảm ơn anh, Em chỉ muốn làm một điều gì đó cho anh thôi
Vũ Uyên đáp, mặt hơi đỏ.
Sau bữa sáng, cả hai quyết định đi dạo ở công viên gần nhà. Không khí trong lành và những chiếc lá vàng rơi rụng tạo nên một khung cảnh thơ mộng. Tiêu Dương Kì nắm tay Vũ Uyên, tạo cảm giác bình yên, khiến trái tim cô đập mạnh.
- Em biết không, mỗi lần đi dạo cùng em, anh lại cảm thấy như thời gian ngừng trôi
Tiêu Dương Kì nói, ánh mắt chân thành.
- Thật sao? Em cũng cảm thấy như vậy
Vũ Uyên thẹn thùng.
- Có lẽ vì chúng ta luôn có những kỷ niệm đẹp.
Họ trò chuyện về sở thích và ước mơ, từ việc Tiêu Dương Kì muốn mở một nhà hàng đến những cuốn sách mà Vũ Uyên đang say mê đọc. Tiếng cười và những câu chuyện không ngừng vang lên, tạo nên một bầu không khí vui vẻ và gần gũi.
Khi đến một quán cà phê nhỏ xinh, họ chọn một góc ngồi thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-den-tu-gian-don/3576084/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.