Sở Tống đưa tay xoa đầu Lạc Ngọc Thiên, anh cũng không phải loại nhiều chuyện thích giúp ai thì giúp. Chẳng qua ngay từ đầu học kỳ chuyển đến đây, chuyện Lạc Ngọc Thiên yêu thích Hạ Khiêm trong khi hai người là anh em quá sôi nổi. Đi đâu cũng nghe các bạn nữ nói xấu người tên Ngọc Thiên kia cho nên mới lọt đến tai hắn.
Sau đó Sở Tống mới tò mò quan sát Ngọc Thiên kia xem thử con người này xấu xa đến mức nào. Nhưng cái anh chứng kiến lại không giống với những gì đã nghe.
Con người này theo đuổi người khác một cách vụng về đến đáng thương. Ngày nào cũng như ngày nào, hết làm cơm rồi lại làm cơm cho Hạ Khiêm. Hắn ốm đau gì cũng chạy đến hỏi thăm đầu tiên. Vậy mà bị người kia phũ phàng vẫn lì lợm bám theo.
Bị bạn gái người ta đánh cho bầm dập cũng không hề hé răng nói một lời huống gì là phản kháng. Bạn bè bắt nạt cũng không khóc, một lòng một dạ vì người kia. Vậy mà cái tên Hạ Khiêm đó còn đối xử tệ với cậu, Sở Tống thấy ngứa mắt nên mới ra tay.
Ngọc Thiên khóc không thành tiếng, nước mắt cứ tuôn rơi trên khuôn mặt xinh đẹp. Sở Tống đành thở dài trấn an.
" Thời gian đầu buông bỏ người khác là cái khó khăn nhất, nhưng sau này sẽ dần nguôi đi. Cậu phải cố gắng vượt qua"
Lạc Ngọc Thiên không nói, chỉ lặng lẽ rời đi. Một người quay lưng về phía cầu thang, một người thả hình bóng đi ngược về hướng còn lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-cach-xa-tam-tay/3442602/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.