“Bảo bối…” Tư Kiêu Kỳ miệng mang ý cười: “Em định làm gì?”
Tiêu Thần khoát tay ý bảo đối phương im lặng, bản thân nhíu mày tập trung suy nghĩ.
Tư Kiêu Kỳ yên lặng nằm đó với Tiêu Thần, ánh mắt nãy giờ vẫn chưa từng rời khỏi mặt đối phương. Anh lần nữa xác nhận, mình thật sự thật sự rất thích người đàn ông này, Tiêu Thần cho dù không quá đẹp trai, cũng không được gọi là dịu dàng, nhưng mà người này độc lập lại thông minh, dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể tự đứng vững bằng đôi chân của chính mình.
Hắn là bác sĩ, vừa bình tĩnh vừa khách quan, thậm chí bình tĩnh tới mức làm người ta đau lòng!
Tư Kiêu Kỳ ngẫm lại, cả tháng nay mình bận rộn tới cơ hồ quên mất Tiêu Thần, để Tiêu Thần một mình đối mặt với việc điều người, vào lúc người này cảm thấy oan uổng hay phiền lòng mình lại đang miệt mài ở một tiệc rượu nào đó; lúc người này cô đơn hay uể oải, mình lại cùng với người xa lạ nói cười vui vẻ…Tiêu Thần xưa nay chưa từng nói gì, hắn không oán giận càng không dây dưa. Tư Kiêu Kỳ đã từng trải qua nỗi cô đơn và bất lực như thế này nên anh càng rõ ràng hơn ai hết, càng rõ ràng lại càng đau lòng đối phương.
Tư Kiêu Kỳ khẽ nắm chặt tay Tiêu Thần, vô cùng trân trọng mà ôm người ấy vào lòng.
“Tư Kiêu Kỳ,” Tiêu Thần bỗng nhiên lên tiếng nói, “Anh vừa hỏi em cái gì?”
Tư Kiêu Kỳ cúi đầu nhìn Tiêu Thần, hai mắt Tiêu Thần rất sáng, bên môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830360/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.