Tiêu Thần đối với việc ăn cái gì không có ý kiến, hai người lái xe dọc theo bờ sông, đang nghĩ muốn tìm một chỗ yên tĩnh chút.
Tiêu Thần cười nói với Tư Kiêu Kỳ: “Cũng không phải đi làm chuyện gì thần bí tìm chỗ vắng người làm gì?”
“Cậu đúng là không biết gì hết,” Tư Kiêu Kỳ khịt mũi coi thường, “Làm chuyện thần bí mới cần phải tìm chỗ đông người cho an toàn. Hai ta đi ăn cơm, tán gẫu một chút, cậu đi chợ bán đồ ăn, chợ đêm còn có thể tán gẫu a.”
Tiêu Thần bẻ tay lái nói: “Vậy tôi đưa anh tới một nơi.”
Xe đi dọc theo bờ sông chạy về hướng Bích Tú Sơn, Bích Tú Sơn ở thành phố An Hải là vùng ngoại thành, núi không quá cao nhưng phong cảnh lại rất hữu tình. Trên núi có tòa miếu khá lâu đời, vào mỗi mùng một hoặc mười lăm hàng tháng sẽ có các tín đồ đến ủng hộ đồ chay, sau đó người đến đây càng ngày càng nhiều, vậy là mở luôn một cái quán nhỏ để bán đồ ăn. Đồ ăn không biết có ngon hay không có điều giá thành không hề rẻ chút nào. Đương nhiên cũng có rất nhiều người đến đây không phải chỉ vì thức ăn, đa số đều vì thích không gian yên tĩnh và phong cảnh hữu tình ở đây.
Tiêu Thần lái xe dọc theo con đường lên núi, vừa lái vừa nói: “Chỗ đó tôi thấy ăn cũng bình thường, có điều có thể ngắm cảnh, đi lên giờ này vừa khéo còn có thể ngắm được hoàng hôn.”
“Đắt muốn chết,” Tư Kiêu Kỳ lầm bầm một câu, “Tôi vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830265/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.