Tiêu Thần về nhà chưa được bao lâu thì mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, tuy rằng ngủ không sâu lắm nhưng có còn hơn không. Chờ đến khi anh tỉnh dậy kiểm tra di động mới thấy có tin nhắn được gửi một tiếng trước:
“Chiêu này của cậu cũng quá thất đức.”
Một tên giả heo ăn thịt hổ còn có tư cách nói mình “thất đức”? Tiêu Thần làu bàu một câu, ném điện thoại di động lên giường, gãi gãi đầu rồi đi rót ly nước uống. Tới khi từ phòng bếp đi ra phòng khách mới thấy hai cái đệm dựa hình con mèo nằm trên ghế sa lông.
Một cái là hình con mèo híp mắt lười biếng, cái còn lại đệm dựa hình con mèo có lông mi dài thiệt dài còn được buộc thêm nơ bướm, hai cái đệm đặt trên sa lông làm Tiêu Thần cười tới không dừng lại được. Tiêu Thần cầm ly nước đi qua nhìn nhìn hai con mèo, nhìn thế nào thì cũng thấy ánh mắt đó, thần thái đó quá giống Tư Kiêu Kỳ. Cứ nhìn, anh không nhịn được vui vẻ, đem hai cái đệm đặt hai bên trái phải sa lông.
Nhà của Tiêu Thần mang phong cách điển hình của người đàn ông độc thân, đơn giản, lạnh lẽo cô quạnh, khắp nơi đều mang hơi thở sạch sẽ, thậm chí có hơi lạnh, chỉ là trong phòng khách độc mỗi hai màu đen trắng tự nhiên lại đặt thêm hai cái đệm màu xám cảm thấy có chút không quen. Đương nhiên, điều này cũng không phải đáng ghét nhất, đáng ghét nhất chính là, Tiêu Thần phát hiện chỉ cần người khác ở trong phòng khách, tầm mắt nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830232/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.