Bởi vì tiếng kèn quá ồn nên Tiêu Thần không thể nghe rõ mới cúi người xuống hỏi: “Này, anh vừa nói gì thế?”
“Tôi nói cậu ngồi xuống nhanh lên, đừng để bị ngã.” Tư Kiêu Kỳ bực dọc nói, đưa tay chỉnh lại kính mát bày ra vẻ mặt tự đắc, chỉ là lỗ tai nổi lên một tầng màu hồng nhạt, so với làn da màu đồng của anh vô cùng nổi bật, chột dạ nhìn về phía Tiêu Thần.
“Yên tâm, không ngã đâu.” Tiêu Thần cười khẽ, vừa nói vừa đi lại chỗ ngồi, đi được hai bước mới quay đầu lại nói, “Tôi đồng ý lần sau sẽ thử, thật ra đối với chuyện này tôi rất tự tin.”
“Má!” Tư Kiêu Kỳ đạp chân ga, xe lập tức chạy ra ngoài. Tiêu Thần không kịp chuẩn bị cả người lảo đảo, liền nắm lấy tay vịn trong xe.
“Hừ, đứng một chút cũng không xong.” Tư Kiêu Kỳ liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu, hừ lên một tiếng, “Chân yếu như vậy cậu còn muốn thử cái rắm!”
Tiêu Thần im lặng cười khẽ, từ từ đi tới chỗ ngồi, ngược lại sắc mặt Tư Kiêu Kỳ càng lúc càng đen.
Xe quẹo cua, cả người Tiêu Thần nhẹ lắc lư một cái. Tư Kiêu Kỳ nhìn bóng lưng của anh không chịu được lớn tiếng nói: “Cậu ngồi xuống đi, chút xíu nữa lại ngã bây giờ.” Giọng điệu như thể Tiêu Thần nợ hắn năm triệu chưa trả. Nói xong suy nghĩ một chút lại bổ sung thêm: “Cậu ngủ một chút đi, tới tôi gọi cậu.”
Tiêu Thần đi tới chỗ ngồi quen thuộc ngồi xuống, cầm cái đệm màu xám nhét ra sau lưng. Cảm giác mềm mại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/1830230/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.