Hạ Minh Thâm nhận được một câu trả lời mà cậu không thể tin nổi, lặng lẽ tạm biệt cô gái kia, lén lút quay trở lại nhà hàng như làm chuyện xấu.
"Cậu đi lâu thế?" Nhạc Khuynh hỏi.
Hạ Minh Thâm không kể việc bản thân đã dằn vặt khổ sở ra sao ở hành lang, muốn kéo Nhạc Khuynh chạy trốn đến mức nào, rồi lại như có ma xui quỷ khiến mà quyết định im lặng. Cậu chỉ qua loa đáp: "Đi nhầm đường."
Để tạo không khí thích hợp, ánh đèn trong Lanscape mờ mờ ảo ảo, mang theo sự vấn vít ám muội. Từ bên này bàn nhìn sang, chỉ có thể thấy lờ mờ đường nét gương mặt người đối diện. Mùi hương nồng nàn của hoa hồng thoang thoảng trong không khí, những tiếng cười nói nhẹ nhàng vang lên từ bốn phương tám hướng, bao phủ lấy họ.
Đồng tử của Nhạc Khuynh hơi lộ phần tròng trắng dưới, nhìn trong ánh sáng mạnh sẽ tạo cảm giác dữ tợn, áp lực rất lớn. Nhưng dưới thứ ánh sáng dịu này, trông hắn như được phủ một lớp lọc mềm mại, trông chẳng khác gì những chàng trai đang cắt bít tết cho bạn gái xung quanh.
Trên sân khấu, ca sĩ chơi guitar, tiếng hát chảy ra dịu dàng như nước.
Béo Hoa từng có lần ví Hạ Minh Thâm như một con thỏ ngốc phản ứng chậm —— thỏ nhà người ta phải ăn cà rốt, ở biệt thự mới thấy mãn nguyện; còn Hạ Minh Thâm chỉ cần cho ít cỏ là đủ sống vui vẻ rồi. Dù bạn có đổi tổ vàng thành ổ cỏ cho cậu, cậu cũng không phàn nàn, bốn chân giang rộng ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-binh-an-vo-cung-son-sac/5242063/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.