Một ý nghĩ nào đó lướt nhẹ qua trong đầu Hạ Minh Thâm, nhưng cũng giống như tối hôm đó lúc phát hiện ra hộp đựng kính, còn chưa kịp nắm bắt thì nó đã nhanh chóng trượt khỏi tay cậu. Tựa như con cá chép Nhật trong ao, thứ mà bạn tưởng là bóng cá thật ra chỉ là vết nước loang do bèo động mà thôi.
Khoảng cách giữa họ quá gần, vượt xa phạm vi an toàn. Hạ Minh Thâm cẩn thận dịch người một chút, Nhạc Khuynh dùng hơi thở cảnh cáo: "Đừng cử động lung tung."
Hạ Minh Thâm sợ đẩy hắn ra ngoài nên đành cố gắng đứng yên.
Âm thanh ngoài tủ quần áo dần nhỏ lại, có vẻ như nam sinh bị bắt đã cam chịu số phận, khoác lên áo choàng đen và răng nanh. Mấy "ma cà rồng" đi qua đi lại ở khoảng trống, mười phút sau sẽ tự động rút lui.
"Lão Nhạc, cậu còn sợ không?" Hạ Minh Thâm thả lỏng rồi lại nhớ ra chuyện này, thừa lúc Nhạc Khuynh chưa thể thoát, hăng hái trêu chọc: "Nếu cậu sợ thì cứ nói ra, anh trai tiếp thêm sức mạnh cho cậu."
Nhạc Khuynh như dự đoán, chẳng buồn đáp lại. Nhưng khi ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt Hạ Minh Thâm, đột nhiên khựng lại.
Hạ Minh Thâm bị cậu bấu mạnh một cái. Chỗ eo vốn là điểm nhạy cảm của hắn, bị bóp một cái suýt chút nữa đứng không vững, khóe mắt đỏ lên ngay, tức tối hỏi: "Cậu làm gì đấy?!"
Nhạc Khuynh vẫn giữ tư thế hai tay chống sau lưng cậu, như thể bị một ảo giác vô hình quấn lấy, ngây người nhìn chằm chằm, sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hang-nam-binh-an-vo-cung-son-sac/5242062/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.