Cách Đới nước mắt lưng tròng, lải nhải đến tiễn Hòa Ngọc:
"Cậu nhớ phải thường xuyên tới thăm tôi đấy nhé, cậu vẫn còn đơn đặt hàng mà. Nếu cậu không nhớ, đợi tôi làm xong việc cần làm trong khoảng thời gian này rồi tôi sẽ tự tới tìm cậu."
"Hiện tại đã giải quyết xong vấn đề chính của hành tinh Cơ Giới, các hành tinh khác cũng đang vội vã tu luyện, người của hành tinh Cơ Giới cũng phải tự rèn luyện, học tập kỹ thuật. Bây giờ tôi nên rời khỏi hành tinh Cơ Giới rồi."
"Cậu thật sự không muốn ở lại hành tinh Cơ Giới thêm chút nữa sao?"
Ly Trạm cảm thấy phiền, đôi mắt xanh nhìn về phía Cách Đới, mặt không biểu cảm.
Tuy nhiên, cảm giác chia ly khiến Cách Đới tạm gác lại nỗi sợ Ly Trạm.
Gã trừng mắt nhìn Ly Trạm một cái, rồi lại tiếp tục nước mắt lưng tròng nhìn Hòa Ngọc.
Trước đây, Cách Đới dường như không hề để Hòa Ngọc vào mắt. Nhưng sau khi trải qua bao nhiêu trận chiến cùng sống cùng chết, Hòa Ngọc vĩnh viễn đáng tin cậy như vậy. Có cậu ở đây, giống như có người thân cận kề bên, trong lòng thấy vô cùng yên tâm.
Có Hòa Ngọc ở hành tinh Cơ Giới, Cách Đới cảm thấy xử lý mọi chuyện càng thêm thông thạo, thuận lợi như mây trôi nước chảy. Giờ Hòa Ngọc chuẩn bị rời đi, gã lại cảm giác được áp lực như núi đang đợi phía trước.
Cách Đới liếc nhìn Ly Trạm, đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, nhỏ giọng: "Ngọc Ngọc, người của hành tinh Cơ Giới chúng tôi được mệnh danh là bạn đời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220087/chuong-1560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.