Hòa Ngọc: "Cút."
Cậu hơi dừng lại, bổ sung: "Vấn đề nằm ở tỷ lệ cải tạo thành công của các anh quá thấp đúng không?"
Hai mắt Cách Đới sáng rực: "Đúng vậy, Hòa Thần quả thật là người thông minh nhất!" Gã còn muốn tiếp tục lân la lôi kéo Hòa Ngọc, nhưng bị Ly Trạm trừng mắt, đành hậm hực buông ra. Trên gương mặt gã đầy ý cười: "Đi thôi, đi thôi, bên này, chúng ta vào trong thành rồi nói tiếp."
Hòa Ngọc với vẻ mặt không biểu cảm nhấc chân đuổi theo.
Bước vào lối đi dịch chuyển, một cảm giác khác lạ ập tới.
Vừa mới bước vào, phong cảnh xung quanh nhanh chóng biến đổi, chỉ trong một khoảnh khắc, trước mắt đã biến thành một tòa thành trì khác, mang lại trải nghiệm cực kỳ ấn tượng.
Cùng lúc đó, phía sau vang lên tiếng hoan hô...
"Oh yeah!"
"Hòa Thần đồng ý rồi! Ha ha ha ha!"
Ly Trạm liếc nhìn Hòa Ngọc, không thấy phản ứng đặc biệt nào trên mặt cậu.
Anh khẽ ngẩn người, sau đó mỉm cười.
Thật ra Hòa Ngọc biết bọn họ muốn giữ cậu lại hành tinh Cơ Giới vài ngày, nhân tiện nhờ hỗ trợ giải quyết nan đề lớn nhất của họ.
Nhưng bị "tính kế" như thế này, cũng không quá đáng ghét, đúng không?
Hòa Thần đúng là Hòa Thần. Những vấn đề làm hành tinh Cơ Giới đau đầu, chỉ một hai câu nói của cậu đã được hóa giải, hoặc ít nhất là đã thành công dẫn dắt họ, giúp họ có những đột phá trong phương hướng nghiên cứu mới.
Cậu ở hành tinh Cơ Giới ba ngày. Người của hành tinh Cơ Giới không xây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220084/chuong-1557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.