Hòa Ngọc nhìn về cây đàn đang lơ lửng bên cạnh, bình tĩnh gật đầu: "À, còn cậu nữa, cậu cũng phải mau chóng trả tiền cho tôi đó."
Lăng Bất Thần: "???"
Cậu ấy có chút không thể tin được: "Cậu còn muốn đòi tiền từ một cây đàn như tôi sao?"
Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Tại sao lại không chứ?"
Lăng Bất Thần: "..."
Cậu ấy nghĩ nghĩ, đột nhiên tới gần Hòa Ngọc, vọt vào lòng cậu.
Tiếng đàn du dương vang lên: "Nhưng tôi không có tiền, hay là lấy thân báo đáp đi? Sau này tôi là đàn của cậu..."
"Ầm!"
Cậu ấy bị Ly Trạm dùng một chân đá bay. Ly Trạm đúng là một kẻ tàn nhẫn, đá "bảo vật bản mệnh" của mình không chút lưu tình.
Đôi mắt màu lam xinh đẹp kia sắc bén như đao, khi dời mắt nhìn về phía Hòa Ngọc, lập tức thay đổi sắc mặt, lộ ra vẻ dịu dàng: "Mệt sao? Muốn đi nghỉ ngơi một lát không?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Không cần."
Nhìn ánh mắt kia của Ly Trạm là biết, đi "nghỉ ngơi" sẽ còn mệt hơn.
Đàn Bất Thần lắc qua lắc lại bay trở về. Ánh mắt Bạc Kinh Sơn nhìn về phía Trịnh Khắc, nghiêm túc dò hỏi: "Tiền của Trái Đất có thể đổi sang tiền Liên Bang không? Còn nữa, tôi hoàn thành nhiệm vụ có được khen thưởng không?"
Trịnh Khắc trịnh trọng gật đầu: "Đương nhiên là có, ngài thiếu Hòa Thần bao nhiêu?"
Hòa Ngọc vừa mới điểm sổ: "Anh ta thiếu ít thôi, hơn 40 triệu tiền Liên Bang."
Trịnh Khắc: "???"
Ít thôi?
Ít?
Đây là ít sao?
Trịnh Khắc đột nhiên nghĩ đến những người vừa mới điên cuồng mời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220069/chuong-1542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.