Đoàn người Hòa Ngọc, Ly Trạm, và Lăng Bất Thần đang ở trong ý thức của “đàn Bất Thần”, Bạc Kinh Sơn đứng trên phi thuyền của Lam Tinh, tạm biệt những người khác.
Cách Đới đứng trên mảnh đất hoang tàn của hành tinh Cơ Giới, nước mắt lưng tròng vẫy tay: "Hòa Ngọc, cậu nhất định phải tới hành tinh Cơ Giới đó. Đợi tôi giải quyết xong chuyện ở đây, tôi cũng sẽ đi tìm cậu." Gã dừng một chút, nhìn về phía những người khác: "Giải quyết xong nhớ tụ họp nha."
Cùng nhau chiến đấu, cùng nhau chém giết, kề vai sát cánh, thật ra bọn họ đã có chút không muốn chia xa.
Những người khác gật đầu mạnh mẽ, vô cùng tán đồng.
Trấn Tinh nhìn về phía Hòa Ngọc: "Một tháng cậu không tới, tôi sẽ đi tìm cậu, vừa hay tới xem thử Trái Đất như thế nào."
Người ở khu ba: "Đại ca Trấn Tinh à, ông chỉ tính lo cho khu ba một tháng thôi sao?"
Nhìn ánh mắt Trấn Tinh chỉ hận không thể bay lên phi thuyền của Trái Đất, họ cũng không dám nói gì thêm, sợ một tháng này cũng không còn.
Đoàn Vu Thần cũng đỏ mắt: "Khu năm cũng hẹn gặp lại ở Trái Đất."
Trảm Đặc đứng cạnh, cũng gật đầu theo.
Nguyên Trạch: "…Hòa Ngọc, nhớ phải đưa Ly Trạm về nhà mẹ đẻ đấy."
Mọi người của hành tinh thông thường ở phía sau: "..."
Được lắm, họ đã ý thức được, Ly Trạm là một "chàng rể" không đáng tiền, nhưng dù có mất giá cũng phải để mắt tới anh.
Quỳnh lau nước mắt ở khóe mắt, kéo vành nón xuống: "Còn có khu thứ tư – hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220068/chuong-1541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.