"Ầm!"
Ly Trạm bị hất tung lên không trung, đập vào cái cây, máu bắn tung tóe. Cây táo rung lắc dữ dội, những trái táo đỏ rực rơi đầy trên mặt đất. Nếu là trước đây, Ly Trạm chắc chắn sẽ vui đến vỡ òa.
Nhưng vào thời khắc này, anh vừa mới tỉnh lại thì hấp hối lần nữa, ngất đi trên mặt đất, suýt thì chết thật.
Hòa Ngọc đứng trên cây, cây rung lắc dữ dội, nhưng cậu vẫn không hề nhúc nhích, cúi mắt nhìn xuống Ly Trạm nằm trên mặt đất.
Đôi mắt cậu không chút cảm xúc, không một gợn sóng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy được sự lạnh lùng sâu thẳm trong mắt cậu.
Nếu như sự công kích này nhằm bất cứ ai không có trang bị phòng thủ trên người, đều sẽ chết ngay lập tức.
Nhưng Ly Trạm – người gần như đã chết, vẫn giữ được chút hơi thở, hơi thở thoi thóp.
Năng lượng xung quanh đang tràn vào cơ thể anh, phục hồi cơ thể đang hấp hối, để anh không bỏ mạng ngay tại chỗ.
"Chưa chết sao?" Người đàn ông có chút kinh ngạc.
Người đàn ông trung niên tối sầm mặt: "Quả nhiên, cơ thể tên nhóc này không bình thường, để tôi giết hắn, xem thử bên trong rốt cuộc là giấu huyền cơ gì."
Con trai ông ta đã bị phế rồi! Sao mà người đàn ông trung niên lại có thể không hận Ly Trạm? Ông không quan tâm ai là người ra tay trước, càng không cần biết ai đúng ai sai, con trai của ông đã xảy ra chuyện, ông không thể bỏ qua tên xúi quẩy này.
Vũ khí giống như lưỡi đao chém xuống, mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219573/chuong-1477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.