Tay Ly Trạm nắm chặt thành quyền, hai mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm vào kẻ có ý định chặt cây kia, nhìn chằm chằm vào cây táo, hốc mắt càng ngày càng đỏ, khóe mắt sắp nứt ra, móng tay bấu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
Giọng anh khàn khàn: "Tao nói, không được chặt!"
Hòa Ngọc đứng dậy, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ly Trạm, hình bóng của anh được phản chiếu vào trong đôi mắt đen kia.
"Ầm..."
Năng lượng xung quanh cơ thể Ly Trạm xoay chuyển, bùng phát một luồng năng lượng khổng lồ, hất tung tất cả những đứa trẻ xung quanh lên không trung, sau đó lao đến thanh niên đang cầm trang bị kia, hất bay người lên không trung. Anh mở to mắt nhìn, nắm chặt lấy thanh niên kia, một tay cầm lấy trang bị, tay dùng lực, trực tiếp bóp nát trang bị kia.
Anh lại đè người thanh niên xuống đất, đấm tới tấp, máu bắn tung tóe, anh khàn giọng nói: "Không được, chặt đại thụ."
Kẻ đó bị anh đánh gần chết, lúc này anh mới đứng dậy.
Vào lúc này, Hòa Ngọc nhìn thấy bóng dáng của Ly Trạm ở tương lai, khí thế thân thuộc, một cảm giác cũng thật quen thuộc.
Khai thiên lập địa, bất khả chiến bại.
Ly Trạm liếc nhìn đám người nằm trên mặt đất, mặt không đổi sắc: "Không được chặt cái cây này, cút đi!"
Những người đó đứng dậy ngay lập tức, đỡ lấy thiếu niên đang hấp hối rồi biến mất trong nháy mắt, tình thế hoàn toàn đảo ngược.
Ánh mắt Hòa Ngọc lộ vẻ tán thưởng.
Nhưng mà, dưới ánh mắt tán thưởng của Hòa Ngọc, Ly Trạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219572/chuong-1476.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.