Hòa Ngọc mím môi, nhưng cậu vẫn không đến gần, lặng lẽ đứng dưới cây táo nhìn Ly Trạm năm 15 tuổi.
Trong những chiều không gian vừa rồi, cậu đã gặp rất nhiều người.
Vạn Nhân Trảm khi còn nhỏ cả người tanh mùi máu hay Eugene còn trẻ như vậy đã phải gánh trên vai những áp lực khổng lồ, và những cuộc đời khác nhau của những người còn lại.
Cậu không ngờ rằng, lần này lại có thể đi tới quá khứ của Ly Trạm vào một trăm chín mươi năm trước.
Đây là lần đầu tiên Hòa Ngọc nhìn thấy hình dạng con người thật của Ly Trạm, rất giống với Ly ở thị trấn quỷ. Thực sự là hình ảnh thu nhỏ của Ly Trạm. Ly Trạm thật không có cặp sừng giống như Quỷ Ly, làn da của anh vẫn vô cùng nhợt nhạt, mang một kiểu nhợt nhạt âm u của quỷ hút máu, hoàn toàn khác với làn da của người bình thường.
Tuy trên mặt bê bết máu, mũi có vết bầm tím, mặt sưng tấy nhưng vẫn có thể nhìn ra đường nét tuấn tú, đôi mắt có chiều sâu, mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, khiến người khác không thể nào quên được. Thiếu niên mới 15 tuổi nên trên mặt vẫn mang theo nét ngây thơ.
Hòa Ngọc không đến gần.
Sau khi thiếu niên nằm trên mặt đất hai tiếng, uống vài ngụm nước, thất thểu rời đi.
Anh lảo đảo bước đi, đi một bước lảo đảo ba bước.
Khoảng cách gần như vậy, Hòa Ngọc đi một tý thôi là có thể đi qua, nhưng thiếu niên kia lại đi mất nửa tiếng đồng hồ, dọc đường đi ngã ba lần.
Khi anh đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219567/chuong-1471.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.