Hòa Ngọc không kìm được bật cười.
Thì ra từ khi còn nhỏ tính tình của “đồ ngốc” đã nóng nảy như vậy rồi.
Vạn Nhân Trảm thấy không ai nhìn thấy cảnh tượng đó nên nhanh chóng ôm lấy mông mình, khập khiễng rời khỏi.
Hòa Ngọc cười: "Sau đó sức mạnh của anh đúng là đã vượt qua Thành Chiêu và Trấn Tinh, nhưng đáng tiếc anh vẫn chưa có cơ hội để tẩn hai người họ thì đã phải trở thành đồng đội với nhau rồi."
Những người ban đầu gặp nhau đã thấy chướng mắt nhưng trong tương lai, bằng một cách thần kỳ nào đó đã trở thành đồng đội của nhau.
Quỳnh để Seattle ở trong Quỳnh Hoa mà ban đầu dự định dùng để chứa ý thức của Ly Trạm.
Vạn Nhân Trảm đã từng kề vai chiến với Thành Chiêu vô số lần.
Cậu nhìn về hướng mà Thành Chiêu đã biến mất, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thì ra lúc còn rất nhỏ mọi người đã gặp được nhau, duyên phận đúng là một thứ rất thần kỳ."
Seattle và Quỳnh, Vạn Nhân Trảm và Thành Chiêu, Trấn Tinh, họ đều lặng lẽ trưởng thành trong quỹ đạo của riêng mình.
Mỗi cuộc đời với trải nghiệm khác nhau sẽ tạo nên những con người khác nhau. Thêm vào đó, việc gặp gỡ ở những độ tuổi khác nhau cũng sẽ để lại những ấn tượng độc nhất vô nhị trong ký ức của đối phương.
Số phận đúng là thứ thần kỳ.
Hòa Ngọc nhìn theo hai người đang đi xa dần, cậu rút kiếm Lưu Ngân ra chém xuống một nhát, sau đó bước vào một dòng thời gian khác.
Một chàng trai chưa được hai mươi tuổi đang học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219563/chuong-1467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.