Người gác cửa mở to mắt, không tin nổi sờ lên cổ mình.
Hóa ra Vạn Nhân Trảm vừa mới thành công đánh lén anh ta.
Vạn Nhân Trảm không đợi anh ta phản ứng lại đã tấn công thêm mấy phát nữa. Gã yếu hơn người gác cửa, nhưng ý thức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, cuối cùng đã thành công g**t ch*t người gác cửa.
Trong chớp mắt khi người gác cửa ngã xuống, Hòa Ngọc nghe thấy Vạn Nhân Trảm nói: "Vạn Nhân Trảm, kẻ đã chém chết mười ngàn người, đã nhớ kỹ chưa."
Nói xong, cậu nhóc mười tuổi nhấc chân đi ra ngoài, ngạo nghễ và thô bạo, đã có khí thế của một cao thủ nổi tiếng của Liên Bang sau này.
Có điều, gã vừa mới rời khỏi sân nhỏ thì đã ngửa mặt lên trời, hét một tiếng thật dài.
"Ha ha ha, rốt cuộc cũng tự do rồi."
Tiếng gầm gừ như chất chứa năng lượng từ cả đất trời khiến cả bầu trời rung chuyển, chim chóc trong rừng đều bị kinh động mà bay đi, dường như cả mặt đất cũng theo đó mà run rẩy.
Tiếp đó thì gã bị đánh.
Một thanh niên đi ngang qua đã đánh gã.
Thanh niên này tầm khoảng mười ba tuổi, trong tay cầm vũ khí là một câu roi dài, trên người mặc đồng phục, đang cùng đội ngũ mặc đồng phục y hệt bay ngang qua thì bị tiếng gào thét bất ngờ của Vạn Nhân Trảm làm bất ngờ mà rơi xuống. Thế là thanh niên này đánh Vạn Nhân Trảm một trận tơi bời.
"Thành Chiêu, đi thôi." Người đàn ông uy nghiêm mặc bộ đồng phục lên tiếng.
"Vâng." Thành Chiêu cất cây roi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219562/chuong-1466.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.