Eugene biết được việc Hòa Ngọc thành thần, biến đổi long trời lở đất, sở hữu nguồn năng lượng khổng lồ cuồn cuộn, cùng với sức mạnh đáng sợ khi vung trường kiếm, Eugene đều cảm nhận được.
Thành thần…
Không hổ là Hòa Ngọc.
Trái tim của gã hơi rung lên, nhưng rất nhanh lại ngập tràn nỗi chua xót và đau đớn, sinh ra đã đối lập nhau, gã thà rằng bọn họ chưa từng quen biết.
Giọng nói đó lại vang lên trong đầu, mang theo sự tức giận.
Eugene lại vô cùng bình tĩnh, thản nhiên nói: "Tôi đã cố gắng hết sức, lúc trước không thể g**t ch*t cậu ta, lần sau, có lẽ là đến phiên cậu ta g**t ch*t tôi rồi."
Gã xoay người, không muốn nói chuyện tiếp, giọng nói bình tĩnh: "Đi thôi, để tôi rời khỏi."
Không khí yên tĩnh trong chốc lát, trước mặt lập tức xuất hiện một cái lỗ đen khổng lồ, dường như đi vào trong đó là có thể đi vào thế giới khác.
Eugene không hề do dự mà bước vào, mặt không có cảm xúc.
Trong khoảnh khắc đi vào, gã xoay người lại nhìn về phía sau, nhìn về phía chân trời, hơi nheo mắt lại: "Hòa Ngọc…"
Gã hít một hơi thật sâu, bình tĩnh thu lại tầm mắt, giọng nói kiên định: "Hành tinh Cơ Giới, chắc chắn sẽ thắng."
Nói xong, không quay đầu lại mà đi vào trong lỗ đen.
Cùng lúc đó, bóng dáng của nhóm Hòa Ngọc xuất hiện trong tầm mắt, từ xa đến gần, cây chổi vẽ một vệt gió ở giữa không trung, chở nhóm người nhếch nhác đi đến gần Đảo Truyền Kỳ.
Khi họ vừa xuất hiện, trong tầm mắt, Eugene
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219543/chuong-1447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.