Đoàn Vu Thần và Vạn Nhân Trảm ở phó bản từng hợp tác với nhau, thậm chí anh ta còn hơi phụ thuộc vào sự sắp xếp của Vạn Nhân Trảm. Nhưng sau phó bản , anh ta và Vạn Nhân Trảm cãi nhau rồi hoàn toàn tách ra, anh ta từ đó hoàn toàn không muốn để ý đến gã.
Nhưng nghĩ đến việc Vạn Nhân Trảm thật sự đã chết rồi…
Ánh mắt Đoàn Vu Thần có chút âu sầu: "Vận may của Vạn Nhân Trảm vẫn luôn rất tốt, mùa trước tình thế ác liệt như vậy anh ta vẫn có thể sống sót. Thậm chí, ở phó bản cũng có thể sống sót trở ra, vận may tốt như vậy, thế mà lại không thể đi đến cuối cùng…"
Lăng Bất Thần đang băng bó vết thương, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn vào Hòa Ngọc ở phía trước, ánh mắt dừng lại ở trường kiếm trên tay Hòa Ngọc, giọng nói khẽ đến mức gần như không thể nghe thấy: "Có lẽ ông trời đã đánh dấu sẵn con số trên mỗi lần tiêu hao sự may mắn từ lâu rồi."
Dừng lại một chút, cậu ấy lắc đầu: "Cũng tốt, cuối cùng anh ta cũng đạt được mong muốn, từ nay về sau đều được Hòa Ngọc nắm trong lòng bàn tay, vĩnh viễn không rời xa!"
Nghe thấy vậy, Trấn Tinh liếc nhìn cậu ấy, không muốn nói chuyện.
Đoàn Vu Thần cũng nghe thấy, thở dài: “Đúng vậy, Vạn Nhân Trảm rất thích dính lấy Hòa Ngọc, như vậy cũng rất tốt, bản thân anh ta lựa chọn, không hề hối hận.”
Trảm Đặc cau mày, trên người anh ta cũng đầy vết thương, nhưng ở trong tình thế hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219536/chuong-1440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.