Bên ngoài biến động như thế nào thì bên trong cũng không biết, bởi vì những người bên trong cũng đang vô cùng chấn động.
Đối với họ trước kia, việc đi qua eo biển Gama, đó là chuyện vô cùng khó khăn, đặc biệt là sau khi Eugene lái thuyền cứu hộ đi, họ chỉ cảm thấy bản thân mình không còn đường sống nữa.
Nhưng hiện tại...
Ánh mắt Quỳnh nhìn về phía trước, tay Hòa Ngọc cầm kiếm Lưu Ngân, chém một kiếm xuống. Sau khi ánh sáng chói mắt quen thuộc xuất hiện, phía trước vốn dĩ là thủy triều đen cuồn cuộn bị mạnh mẽ bổ ra, ngay cả mưa trên không trung cũng bị cắt đôi một cách ngang ngược.
Họ đi về phía trước, thủy triều ở phía sau dừng khép lại. Sau khi đi hết một đoạn, Hòa Ngọc lại giơ trường kiếm lên, vung xuống một lần nữa.
Một lần rồi lại một lần, đưa họ đi qua eo biển Gama bằng cách từ trước đến nay cũng chưa từng nghĩ đến, vô lý đến vậy!
Ngay cả khi tự mình trải qua, Quỳnh cũng mơ mơ hồ hồ cảm thấy mọi thứ cứ như là mơ.
Ai có thể nghĩ đến, Hòa Ngọc với sức chiến đấu 2 điểm, đồ “gà” yếu ớt ngày nào, thế làm loáng một cái lại có thể mạnh mẽ đến như vậy!
Ngồi ở trên cái chổi do Hòa Ngọc dẫn đường, họ uống thuốc hồi phục, cố gắng hấp thụ năng lượng ở xung quanh tu luyện, điều chỉnh trạng thái của cơ thể. Giờ phút này, trạng thái của bọn họ đều rất tệ.
Vừa nãy phản kháng đến mức sức cùng lực kiệt, tổn thương đối với cơ thể tuyệt đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219535/chuong-1439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.