Hòa Ngọc đã uống một bình thuốc sinh mệnh gần như đạt chín sao, đó là lý do cho dù bị mưa to xối ướt, bị sóng biển nuốt chửng thì cậu vẫn còn cơ hội, đây là một chút phần trăm chiến thắng ít ỏi mà cậu có thể đặt cược.
Chỉ cần vẫn còn hy vọng chiến thắng, Hòa Ngọc tuyệt đối sẽ không bao giờ nhận thua.
"Ào ào..."
Nhưng mà, tuyển thủ dường như không bao giờ có thể chống lại được quy tắc, nhân loại dường như không bao giờ có thể chống lại ông trời.
Tất cả những gì mà bọn họ có thể làm cũng chỉ là để trì hoãn thời gian của cái chết, thần chết vẫn cứ thế mà ngày càng đến gần.
Cơn lốc lại thổi tới, mưa và thủy triều được bọn họ chặn lại ở vùng biên giới lại lần nữa phá vỡ lớp phòng vệ, đánh úp về phía bọn họ, đánh úp về phía Hòa Ngọc.
Nước mưa hắt về phía Hòa Ngọc, nước biển cũng cuồn cuộn chảy về phía Hòa Ngọc, vô số giọt nước ăn mòn bắn lên người cậu, da tróc thịt bong, cây chổi cũng bị ăn mòn đến mức không thể nhận ra hình dáng ban đầu.
Tốc độ của cây chổi đột ngột giảm xuống, Hòa Ngọc mím chặt môi, điều khiển cây chổi tiếp tục tiến về phía trước, hơi nhắm mắt lại.
"Bịch!"
Nước biển không đánh trúng người Hòa Ngọc, cậu được kéo vào một lòng ngực rộng rãi ấm áp ôm lấy. Cơ thể Vạn Nhân Trảm lớn gấp đôi Hòa Ngọc cho nên gã có thể hoàn toàn khóa cậu lại trong vòng tay của mình, đầu đặt l*n đ*nh đầu của Hòa Ngọc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219522/chuong-1426.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.