Phần bên ngoài đã được “gỡ” ra cho việc rèn, dẫn đến nhiều nơi trên du thuyền bị rò rỉ nước. Họ ngẩng đầu lên thì có thể nhìn thấy buồng lái, cúi đầu thì có thể nhìn thấy phòng của nhóm Hòa Ngọc. Mấy lớp thuyền gần như bị mòn gần hết, có thể nhìn thấy được bên trong du thuyền bị ăn mòn nghiêm trọng đến mức nào.
Đám người Trấn Tinh bận rộn đi qua đi lại ở phía bên trong, kéo đồ vật trong du thuyền để ngăn cản nước mưa ăn mòn màu đen tràn vào. Nếu trong tay không có đồ vật, họ sẽ vung vũ khí ra, tung đòn tấn công vào thứ chất lỏng này, tạo một không gian an toàn cho người rèn.
"Tí tách..."
Vẫn có rất nhiều chất lỏng bị rơi vào trong, tất cả mọi người bận rộn xoay quanh. Từng giọt chất lỏng màu đen cứ “tí tách tí tách”, khiến người ta tuyệt vọng, chúng nó tựa như "Ma quỷ" ăn tất cả mọi thứ, tung hoành ngang dọc.
Quỳnh hít sâu một hơi, vẻ mặt có chút trầm trọng: "Nước mưa ăn mòn này vô cùng khó đối phó, chúng ta thật sự chống đỡ không được bao lâu nữa đâu."
Nguyên Trạch nói tiếp: "Cho nên, thuyền cứu hộ nhất định phải được rèn xong."
Trảm Đặc đưa mắt nhìn Đoàn Vu Thần, ánh mắt tràn ngập mong chờ và yếu ớt, rất sợ nhận được kết quả mình không thể chấp nhận... Thuyền cứu hộ là hy vọng của họ.
"Rầm rầm cạch..."
Tiếng mưa càng ngày càng rõ ràng, du thuyền rung chuyển, dường như ngay sau đó sẽ bị nhấn chìm. Nước đen cùng với sóng to gió lớn vỗ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219461/chuong-1365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.