Đám người Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm gần như dọn sạch đồ đạc bên trong du thuyền, chặn những hướng có khe hở, ngăn nước biển ăn mòn chui vào.
Sau đó, Đoàn Vu Thần gần như đào rỗng toàn bộ chiếc du thuyền. Anh ta lơ lửng trong không gian du thuyền, chiếc búa trong tay trở nên to hơn. Búa vung lên, như mấy ngàn ảo ảnh gõ búa xuất hiện, về phía các hướng của du thuyền, lần lượt đập vào thân tàu.
"Rầm!"
"Rầm rầm!"
"Rầm rầm rầm!"
Những người khác phối hợp với Đoàn Vu Thần, nhóm lửa, chặn nước biển tràn vào do những cú gõ, tạo không gian rèn tốt nhất cho anh ta.
"Rầm... Rầm... Cạch..."
Nước biển dâng trào, du thuyền sau mỗi lần gõ đều rung chuyển dữ dội hơn, lung lay sắp đổ. Eugene tập trung tinh thần để lái thuyền, mặt mũi trắng bệch. Lăng Bất Thần và Quỳnh, Vạn Nhân Trảm lấy ra cỏ lửa, bóp nát, rắc từng chút một trên lửa, duy trì nhiệt độ nóng rực của ngọn lửa. Lửa thiêu đốt bên trong khiến tất cả mọi người có chút khó chịu.
Trấn Tinh nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt lo lắng.
Là người có tố chất thân thể kém cỏi nhất, cậu ngồi trên bàn điều khiển, chỉ cảm thấy ngay cả bàn điều khiển cũng nóng ghê người. Cậu vừa điều khiển năng lượng, giúp Vạn Nhân Trảm hòa tan vỏ ngoài làm từ chất liệu đặc biệt, vừa lấy ra hoa hàn băng, chậm rãi nhai nuốt. Hoa hàn băng là một loại thực vật sinh trưởng ở nơi băng giá, năng lượng vô cùng dồi dào, hơn nữa rất thích hợp dùng trong tình cảnh này. Hoa hàn băng chảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219460/chuong-1364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.