Giọng nói Hòa Ngọc tràn ngập cám dỗ: "Cho nên chúng ta phải sáng tạo lên, nếu như mà thành công, anh xem, chúng ta lại sáng tạo ra cách rèn đúc mới, nếu thành công chính là đồng thời mở một cánh cửa mới cho con đường rèn đúc của toàn xã hội."
Đoàn Vu Thần: "..." Anh ta hít sâu một hơi, cố gắng duy trì bình tĩnh: "Cách này của cậu nắm chắc bao nhiêu phần trăm?"
Hòa Ngọc bày ra dáng vẻ hợp tình hợp lý: "Năm mươi phần trăm."
Đoàn Vu Thần trợn to hai mắt: "Lúc nãy không phải cậu nói chín mươi chín phẩy chín phần trăm sao?"
Gương mặt Hòa Ngọc vô tội: "Tôi nói là dưới tiền đề nếu như rèn đúc thành công, có thể thành công tới chín mươi chín phẩy chín phần trăm."
Đoàn Vu Thần: "..."
Mọi người: "..."
Hòa Ngọc nhìn thoáng qua thời gian, mỉm cười: "Muốn thử không?"
Đoàn Vu Thần muốn khóc rồi, giọng nói ảm đạm: "Không có cách nào khác!" Căn bản không có cách khác mà, chỉ có thể thử!
Lăng Bất Thần an ủi mọi người: "Nghĩ thoáng chút, xác suất năm mươi phần trăm là rất cao rồi."
Mọi người: "..."
Cảm ơn nhé, không hề cảm thấy được an ủi chút nào.
Nhưng mà, theo Hòa Ngọc nhảy disco trên lằn ranh sinh tử nhiều lần như thế, xác suất thắng năm mươi phần trăm đúng là khá cao rồi.
Năm mươi phần trăm, tận một nửa!
Mặc dù bọn họ cảm thấy cách rèn đúc này vô cùng đáng nghi ngờ, xác suất thành công có vẻ thấp đến nỗi vô lý, nhưng Hòa Ngọc nói có năm mươi phần trăm, thì chắc là cậu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219455/chuong-1359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.