Mắt của mọi người sáng lên trong chốc lát. Cách Đới bước về phía trước trong vô thức, cất cao giọng nói: "Cách gì vậy?"
Hòa Ngọc nhìn về phía Đoàn Vu Thần, môi hơi mở, giọng nói nhàn nhạt lại có khí phách phun ra một từ: "Rèn đúc."
Đoàn Vu Thần ngơ ngác, sau đó lập tức phản ứng lại. Anh ta nuốt nước miếng, giọng nói mang theo sự thăm dò: "Ý của cậu là... Chúng ta dùng nguyên liệu từ vỏ của du thuyền này để rèn đúc ra một chiếc du thuyền khác?"
Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng, nếu như nguyên liệu làm vỏ của du thuyền có thể chống lại nước biển và mưa ăn mòn, chúng ta sử dụng đúng loại nguyên liệu này rèn đúc ra lại một chiếc thuyền cứu hộ mới, chỉ cần có thể chứa 12 người chúng ta là được, thân tàu càng nhỏ, thời gian có thể duy trì càng dài."
Mắt của Nguyên Trạch sáng lên, truy hỏi: "Nhưng làm thế nào để tiến hành đây?"
Gương mặt Hòa Ngọc bình tĩnh: "Nếu như tôi đã nói ra, thì chắc chắn có thể làm được." Cậu cúi đầu nhìn số liệu ghi chép trên cuốn sổ, nhấc tay đẩy kính, tuy chỉ ngồi ở đó, nhưng lại có vẻ đáng tin cậy giống như Định Hải Thần Châm, giọng nói lạnh lẽo bình tĩnh:
"Căn cứ theo số liệu của các anh, và cả số liệu của du thuyền này, tôi đã tính ra thể tích nguyên liệu đặc thù của du thuyền hiện có, với mục tiêu là thuyền chở được 12 người, tính khả thi là chín mươi chín phẩy chín phần trăm."
Cậu nhìn về phía mọi người: "Đương nhiên, bởi vì sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219454/chuong-1358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.