*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cũng đã qua 2 tháng. Thân thể của Sở Hi dần lành lặn. Chân đã được tháo bột, bắt đầu cử động lại được nhưng vẫn chưa được linh hoạt lắm. Phần vì tai nạn xảy ra gãy vài cái xương, gây tổn thương phần mềm lẫn phần cứng, phần vì hôn mê lâu, cơ thể không cử động được. Bác sĩ đã nói tuy khó khăn, nhưng tham gia bài tập trị liệu vật lí đầy đủ và kiên trì thì khả năng trở lại như xưa khá cao. Do bác sĩ muốn quan sát cơ thể cô thêm vài ngày nên sắp xếp buổi tập đầu tiên của cô vào tuần tới.
Mấy ngày qua Sở Hi hết ăn lại nằm trong phòng. Cô được chuyển qua phòng bệnh VIP, đãi ngộ lẫn không khí đều tốt hơn, tinh thần được nâng cao. Cô sống chết ăn uống như muốn bù lại mấy năm qua tuyệt thực. Ngày qua ngày, Sở Hi đều soi gương một (chục) lần, lấy đó làm động lực tăng cân. Hộ lý thấy cô có cố gắng muốn bình phục như vậy không nhịn được vài lần ánh mắt đỏ hoe. Cô (hộ lý) đã nghe nói cô (Sở Hi) khó hầu hạ như thế nào. Không ăn, không uống, tinh thần bất ổn, thỉnh thoảng lại lên cơn, giờ cô (Sở Hi) lại sinh hoạt như một người bình thường, cô (hộ lý) thầm cảm tạ trời đất. Cuối tuần này nhất định sẽ lên chùa thắp nhang cầu cho Sở Hi mãi luôn bình thường như thế này.
Nếu Sở Hi mà biết được suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-la-yeu-vo-cung/82872/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.