Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
Mỗi ngày, bạn đều ngắm mình trong gương.
Dần dần,
Vô hình trung, bạn đã quên đi dáng vẻ của bản thân,
Bạn đã thay đổi gương mặt hoàn toàn, sắm vai một nhân vật mới.
Khó trách mình lại cảm thấy quen thuộc với giọng nói ấy đến vậy.
Mình đã quên dần giọng nói lẫn quá khứ của bản thân.
Người trong đoạn phim ấy,
Vốn dĩ chính là bản thân mình.
Người đó mặc bộ vest màu rượu vang đỏ. Gương mặt hắn hăm hở, rất tự tin, nói chuyện cực kỳ thuyết phục đi kèm với những bài lý luận và nghiên cứu, dẫn chứng. Từng câu, từng chữ nối tiếp nhau.
Lương Xuyên ngồi xuống từ từ ngay trên bậc thang. Hắn không chắp tay thành hình chữ thập, nhưng lại nhìn vào hình chiếu trên vách tường một cách nghiêm túc.
Hắn nhìn mình của ngày xưa.
Có những chuyện đã trải qua, không thể nào quay lại được. Hắn cũng không muốn trở về với thân phận, cuộc sống, và tất cả những thứ khi xưa.
Không phải do Lương Xuyên sợ bị chính phủ bắt đi xẻ nhỏ ra để nghiên cứu, mà chỉ vì lòng hắn đã phai nhạt rồi.
Chẳng ai đã từng đi lên con đường Hoàng Tuyền một lần mà không thể buông bỏ. Lương Xuyên rất hài lòng thân phận hiện tại của mình, cũng thỏa mãn trong vai diễn hiện tại.
Điều mà hắn muốn làm chỉ là giải quyết vấn đề ăn uống và ngủ nghỉ mà thôi. Con người không bao giờ biết đủ, nhưng con người tốt hơn động vật ở chỗ biết rõ giới hạn. Trong quá trình theo đuổi sự thỏa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818515/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.