Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
Hôm nay, Thành Đô đổ một cơn mưa giữa mùa đông khiến khí trời lạnh lẽo càng thêm ẩm ướt.
Lương Xuyên đang ngồi trong một quán trà, đối diện bên kia đường là một thư viện tư nhân.
Người bình thường khó có thể đi vào tòa thư viện này, phải hẹn trước trên mạng nửa tháng, hoặc có thẻ hội viên mới được vào. Thế nhưng, nơi này đã ngừng cấp thẻ hội viên cách đây nửa năm.
Cuộc sống tại đô thị ngày nay khá bận rộn, lại vội vàng. Việc ghé vào thư viện đọc sách là một chuyện vô cùng xa xỉ đối với giới trẻ. Cho dù là thư viện ở trường đại học cũng được sinh viên sử dụng như một căn phòng tự học mà thôi. Hơn nữa, do sự thông dụng của điện thoại thông minh, đa phần người ta sẽ tra cứu dữ liệu ngay trên đấy, thành ra thư viện trở thành một biểu tượng cho sự hoài cổ.
Cái cảm giác dạo chơi giữa những kệ sách, ngửi mùi mực in vấn vương xung quanh vẫn khắc sâu trong trí nhớ của rất nhiều người.
Người thanh niên cụt đầu chỉ đứng yên lặng tại cửa thư viện, tựa như một cậu bé bất lực, lòng đầy băn khoăn. Đáng tiếc, máy chụp ảnh không thể bắt được cảnh tượng trước mặt. Trên thế giới này, có lẽ cũng chỉ vài người đủ tư cách thướng thức hình ảnh ấy.
Lương Xuyên ra khỏi quán trà, tiến đến thư viện. Có lúc, nếu giúp được, hắn sẽ giúp một tay, vì người từ xa đến đều là khách. Ngô Đại Hải từng hỏi vì sao áo liệm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818514/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.