Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
Có nhiều người nói về chuyện "sống" và "chết" rất nhẹ nhàng, tưởng tượng cũng rất bình thản. Ví dụ như "sống chết chẳng qua chỉ là trong một suy nghĩ", nhưng mà khoảng cách giữ âm và dương thật sự tàn khốc hơn xa so với những gì người thường nghĩ nhiều.
Một bước đi vào, muốn quay đầu lại, hầu như không có cách nào đi ra lần nữa được. Đây là một con đường không lối về, mang theo gông xiềng, mang theo tra tấn, đần đần độn độn mà đi không biết điểm cuối.
Cô nàng vô diện điên cuồng gào thét tràn đầy không cam lòng.
Cô ta vẫn còn đang trầm luân,
Mỗi ngày chỉ biết ca hát nhảy múa, chỉ chờ đợi một cơ hội,
Hôm nay, cô ta đã chờ được,
Nhưng người này,
Lại làm cho cô ghen ghét đến phát cuồng!
Lương Xuyên bắt đầu giãy giụa ra từ trong tay cô nàng vô diện này.
Giãy giụa là một bản năng.
Hắn còn chưa chết, chỉ mới đang cận kề cái chết mà thôi.
Cho nên lúc này hắn mới đi tới đây.
Hắn cũng hiểu rằng sự hiện diện của mình có ý nghĩa thế nào đối với những kẻ ở nơi đây.
Bởi vì hắn đã từng trải qua cho nên mới hiểu cái chết đáng sợ thế nào. Hắn không muốn quay lại đó nữa, cũng không thể nào trở về đó được!
Vẻ mờ mịt và ngơ ngác trong đôi mắt dần tiêu tán, thay vào đó là một màu đỏ nồng đậm.
"Cút… cho ta!"
Rong cỏ bốn phía bắt đầu đứt đoạn, đám còn sót lại đã không quấn lấy Lương Xuyên nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818508/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.