Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
"Nhóc Xuyên, em về rồi à?"
Anh Ngô mập đang vắt óc để phổ cập sự nguy hại của cờ bạc online cho Tần Đào rõ. Cuối cùng, Lương Xuyên quay về, xem như giải vây cho anh ấy.
"Đi nhập hàng."
Lương Xuyên xách một túi vải to trên tay, bên trong đều là áo liệm mới. Mấy mẫu thiết kế này đều do tự tay Lương Xuyên điều chỉnh rồi giao cho mấy thím tại vùng ngoại ô may.
"Làm ăn khá khẩm nhỉ?" Ngô Đại Hải hơi ganh tị, "Có vẻ mối mang cũng nhiều phết nhờ?"
"Anh muốn đổi nghề à?" Lương Xuyên hỏi ngược lại.
"Tò mò nên hỏi thôi."
Ngô Đại Hải chép miệng. Thực tế là anh cũng nhận ra vài ngày một lần Lương Xuyên lại thay đổi mẫu mã áo liệm. Chẳng rõ mấy món hàng khác thế nào, vì nguyên bảo và tiền âm phủ có nhiều lắm, nhưng lẳng hoa, vòng hoa và áo liệm của Lương Xuyên bán rất đắt khách.
Đệch mợ, bán đồ cho người chết lại hút hàng hơn bán cho người sống à?
"Tàm tạm, đủ sống qua ngày." Thật ra, Lương Xuyên chẳng hề kiểm tra lại tiền lời mỗi tháng, cứ thấy đã đủ mức sống, nhưng đúng thật là có dư.
"Cố vấn Lương, em không rõ tại sao, nhưng cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều sau khi ngủ một giấc trưa tại nhà anh." Tần Đào cười e thẹn. Quả thật khí sắc của cô ấy đã hồi phục rõ rệt.
"Tối nay em có về ngủ ở phòng cũ đó không?" Lương Xuyên hỏi.
Tần Đào sững sốt, cắn môi nói: "Em đổi chỗ khác."
Ngô Đại Hải im lặng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818503/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.