Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
"Lương tiên sinh, kiến thức của anh thật phong phú."
Chu Sa đã đổi cách xưng hô. Chuyện này cũng rất bình thường. Người trong giang hồ gặp người bình thường tất sẽ "nhập gia tùy tục" như người thường, nhưng một khi cô phát hiện dường như đối phương cũng là người đồng đạo thì đương nhiên sẽ dùng phong thái vốn có để gặp mặt.
"Trước kia từng gặp qua rất nhiều người, cho nên cũng biết được nhiều chuyện lý thú."
Lương Xuyên đứng dậy, chuẩn bị đi về.
"Lương tiên sinh, xin hỏi danh hiệu?" Chu Sa bèn hỏi. Thế này đã xem như đúng thủ tục giới thiệu gia môn rồi. Kỳ thật người cản thi vốn dĩ đã tuyệt tích. Thời Dân quốc thì còn có, nhưng lúc tân Trung Quốc được thành lập thì đã gần như mai danh ẩn tích cả rồi.
Trước kia vì đường sá giao thông không thuận tiện cho nên cần người cản thi vận chuyển người chết về lại quê cũ. Nói là vậy nhưng ở cổ đại, chỉ những vị quan to hoặc gia đình phú quý mới mời được người cản thi chuyển thi thể, đa phần là quan lại xa xứ hoặc những người kinh thương giàu có. Dân chúng bình thường không được đãi ngộ này.
Cũng bởi vì vậy, cùng với tiến bộ của văn minh khoa học kỹ thuật, đường sá giao thông đã thay đổi, xe lửa cũng như đủ loại phương tiện giao thông mới đã xuất hiện. Người làm nghề này cũng dần dần lụi tàn. Thời Dân quốc được tính là thời huy hoàng cuối cùng của người cản thi, nhưng thật ra lúc đó phần lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818500/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.