Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
Con đường nhỏ quanh co uốn lượn, ven đường là cỏ dại khô héo, bốn phía thỉnh thoảng truyền đến cảm giác lạnh lẽo âm u.
Lương Xuyên cứ một mình đờ đẫn bước tới. Hắn không cảm giác được mệt mỏi, không cảm thấy nhàm chán. Như thể ở nơi này, vĩnh hằng chính là chủ đề duy nhất.
Có rất nhiều người theo đuổi vĩnh hằng. Từ xưa đến nay, đã có không biết bao nhiêu bậc đế vương trầm mê trên con đường theo đuổi trường sinh. Nhưng thật ra vĩnh hằng chân chính lại là một cực hình khiến người khác khó có thể chịu đựng được.
Có thể cứng rắn mài mòn hết mọi thứ của một người,
Chỉ còn lại thứ đơn thuần nhất, cũng là thứ nguyên thủy nhất
Một cái xác không hồn.
Cuối con đường là một cái đầm nước, trên bề mặt phủ đầy khói trắng, lượn lờ bốc lên, lờ mờ khó mà nhìn ra được thứ gì.
Lương Xuyên nghiêng người đứng tại chỗ, nhìn về phía trước.
Hai bàn tay từ trong đầm nước thò ra, không ngừng biến ảo tư thế, đung đưa đan xen nhau như thể có người đang uyển chuyển múa lượn trong đầm nước. Có điều, ngươi chỉ có thể nhìn thấy được đôi bàn tay của cô ấy.
Bàn tay đấy rất mảnh mai, trắng ngần, mang theo lực hấp dẫn thấu lòng người. Thoạt nhìn toàn bộ hình ảnh ấy chỉ có thể cảm thấy khiếp sợ, da đầu run lên.
Lương Xuyên chỉ đứng bên cạnh nhìn xem
Không biết mệt mỏi,
Tựa như mọi thứ không có điểm kết thúc.
Nhưng đôi tay kia bắt đầu từ từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818499/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.