Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
"Cố vấn Lương, mắt của anh sao thế?"
Tần Đào vừa lái xe vừa hỏi Lương Xuyên đang ngồi bên ghế phụ của mình.
"Không có chuyện gì đâu, có lẽ bị viêm nhẹ." thỉnh thoảng Lương Xuyên lại dùng khăn tay trong túi quần lau nhè nhẹ. Trên khăn loang lổ từng vệt máu.
Con mắt là cửa sổ của tâm hồn. Đây là một loại ví von mang tính duy mỹ, nhưng thật ra còn có ý nghĩa biểu tượng nằm ngoài những ý nghĩa ví von ban đầu đấy.
Xe cảnh sát dừng lại trước cửa nhà nạn nhân. Nơi đây đã được căng dây cảnh giới, còn có cả cảnh sát đang phụ trách canh giữ hiện trường.
Tần Đào lấy giấy tờ chứng minh ra rồi dẫn Lương Xuyên đi vào.
"Đào tử, sao lại quay về đây thế?"
Trong phòng còn có hai cảnh sát trẻ đang còn ở lại thu thập chứng cứ, niêm phong một số vật chứng có giá trị đưa đến phòng bảo quản vật chứng của cục cảnh sát.
"Đội trưởng Ngô bảo em về đây tìm vài thứ." Tần Đào giải thích.
"Tìm cái gì?" Cảnh sát trẻ hơn hỏi.
Tần Đào do dự một chút, nhìn về phía Lương Xuyên. Quả thật cô cũng không biết Lương Xuyên bảo mình lái xe chở anh đến đây để tìm gì nữa.
"Tìm một cái quần." Lương Xuyên đưa tay chỉ vào tủ quần áo trong phòng ngủ: "Mọi người đã kiểm tra hết mấy thứ kia chưa?"
"Bên đó à? Đã kiểm tra rồi, trong tủ ngoài quần áo ra thì không có gì đặc thù cả." Người cảnh sát trẻ lại trả lời.
"Tìm lại xem, lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818495/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.