Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
"Xin lỗi, em không kiềm chế được mình."
Lương Xuyên buông Ngô Đại Hải ra, cúi đầu im lặng. Một lát sau, hắn mới mở mắt, tơ máu tan dần rồi tỉnh táo lại.
Thời gian tử vong chưa lâu, có lẽ chưa quá 24 giờ. Vì thế, trí nhớ hãy còn mới mẻ, khác hẳn vớinạn nhân Trương Nghị Cường đã qua đời cách đây hơn nửa năm trong vụ án lần trước.
Hơn nữa, nạn nhân từng bị hành hạ và làm nhục dã man trong thời gian dài rồi chết rất thảm thiết. Cũng vì thế mà sự đồng cảm và tác động của những hình ảnh ấy vô cùng mãnh liệt.
Đây là lời giải thích của Lương Xuyên.
Dĩ nhiên, nếu dựa vào đức tin của Đạo giáo và Phật giáo thì đó chính là oán khí của người vừa chết yểu chưa tiêu tán.
"Nhóc Xuyên, em vừa bảo có ít nhất ba tên hung thủ. Anh hiểu câu đó, nhưng sao em lại nói bọn chúng còn rất trẻ?"
Nhờ kết quả phân tích tấm ga trải giường dính máu kia, có thể dễ dàng đoán ra số lượng hung thủ. Nên Ngô Đại Hải không hề thắc mắc chi cả. Nhưng Lương Xuyên lại bảo hung thủ khá trẻ tuổi, thậm chí có kẻ ở độ tuổi vị thành niên.
Lương Xuyên nhìn thi thể Lưu Vĩ Minh bên cạnh. Hắn đã cảm nhận lời trăn trối của Tôn Ái Bình rồi. Nhưng tinh thần đang bị quá tải nên hắn do dự, tự hỏi có nên tiếp tục xem xét khoảnh khắc hấp hối của người chồng hay không.
"Đầu tiên, hung thủ ưu tiên cắt đường dây điện nối vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818494/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.