Dịch: Nhóm dịch Địa Ngục
Biên: Lãng Nhân Môn
***
"Có chuyện gì thế?"
Đàm Quang Huy liếc nhìn Lương Xuyên vừa tự tiện bước vào trong nhà.
Khi nãy, cậu ta là ông chủ tiệm bán đồ chơi người lớn thân thiện, ôn hòa. Hiện tại, có lẽ do ánh đèn nên vẻ mặt cậu ta hơi âm trầm.
"Tôi muốn hỏi cậu một vài chuyện." Lương Xuyên chỉ tay về phía ông lão: "Ông nội của cậu tên gì?"
"Đàm Gia Tài." Cậu thanh niên trả lời.
"Được, cảm ơn nhé. Phải rồi, tượng sáp nặn khéo đấy."
"Cảm ơn." Cậu thanh niên quay đầu, tiếp tục thay áo cho bà nội mình.
Đây là áo liệm mới mà Lương Xuyên vừa giao đến, là món đồ mà bà nội của cậu ta rất thích.
Lương Xuyên chuẩn bị về, nhưng ngay khi bước đến cửa tiệm bỗng nghe có người gọi lại từ phía sau.
"Anh gì ơi."
Chắc là cậu thanh niên kia. Cậu ta đi ra, còn đi rất nhanh. Trong quá trình này, Lương Xuyên nghe thấy âm thanh kim loại vang lên thật khẽ, có lẽ do cậu ta tiện tay cầm lấy trong lúc bước tới.
Có thể khi mình vừa quay lại thì sẽ có thứ gì đó nện vào ngay ót mình,
Mình sẽ hôn mê ngay lập tức, sau đó cũng đi đời nhà ma luôn.
Nhưng Lương Xuyên không chạy ra ngoài mà đứng lại...
Hắn không quay đầu, nhưng cũng không đi tiếp.
Con người là động vật có tình cảm. Khi một người kích động, kẻ đó sẽ trở nên rất đáng sợ, nhưng cũng rất yếu ớt. Nó có thể là một con cọp chuẩn bị ăn thịt người, hoặc là một chú mèo xù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-den-tu-dia-nguc/1818489/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.