Máu từ vết thương trên tay phải của Ngô Tầm thấm ra ngoài băng vải, Đinh Nhất Kiệt hết sức quen thuộc nâng cánh tay của gã lên khéo léo cởi bỏ áo khoác và lớp lót bên trong.
Băng vải và bông bẩn chậm rãi rơi trên mặt đất để lộ ra hai vết thương bị chém thành hình chữ thập, chỉ vừa chạm nhẹ máu lập tức tuôn ra.
Miệng vết thương dữ tợn thể hiện rõ ràng trước mắt tất cả mọi người hận ý của người đã khuất kia, chỉ tiếc không thương tổn được chỗ hiểm, chỉ có thể cầu mong vi khuẩn và virus có thể sớm ngày chiến thắng Ngô Tầm nếu không sau một tháng điều dưỡng gã có thể khỏe mạnh tiếp tục ăn tươi nuốt sống người khác.
"Hồ Điệp." Tựa hồ Ngô Tầm nhớ lại chuyện gì thú vị, gã vuốt ve bàn tay Hồ Điệp hăng hái hỏi: "Em có muốn trở thành người tiến hóa lần hai không?"
"Dạ?" Hồ Điệp hơi khom người thướt tha dựa lên bên vai còn lại của Ngô Tầm, từng hành động đều rất có vị đàn bà, "Sao lại hỏi cái này?"
"Em chỉ cần nói có hay không thôi!"
Mi mắt Hồ Điệp hướng về phía trước nhẹ chớp, che miệng cười nói: "Cái này à, ai mà không muốn chứ? Thế nhưng cũng phải có mạng mới muốn được, không phải ai cũng được may mắn như anh Tầm."
"Haha." Ngô Tầm cười một tiếng sâu xa không biết bên trong cất giấu hàm nghĩa gì.
Hồ Điệp biết gã cố ý thừa nước đục thả câu, cô ta muốn tiếp tục chủ đề này nhưng không biết bắt đầu từ đâu chỉ có thể oán trách vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352841/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.