Không cần biết Lâm Hổ nói bao nhiêu lần đều là sự thật, đến cuối cùng còn khóc ra máu, ôm chân ghế không thả, rất có tư thái các anh thử động vào em xem, chúng ta cùng chết. Tiểu Tề vẫn không bị đả động nghiêng người vào nhà đóng cửa gỗ lại, không có động tĩnh.
"Lại đây, dạy em nhận biết các dụng cụ." Đinh Nhất Kiệt khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, Lâm Mèo Con vẫn cố giãy chết nhìn Tây Tư Diên, đôi mắt màu xanh ngọc bích của đối phương chứa ý cười loáng thoáng, không hề để ý đến ánh mắt cầu cứu của nó.
Lâm Hổ chỉ có thể hít sâu một hơi, chấp nhận số phận đi tới bên cạnh thần y, đôi mắt nhìn về phía những dụng cụ kim loại màu bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đặt ngay ngắn trên bàn.
Tây Tư Diên cũng đi theo nghe lén, khi thấy ba loại nhíp trông gần giống nhau nhưng kiểu dáng khác nhau và mỗi loại lại có một tên gọi riêng anh cảm thấy mình không có năng khiếu làm bác sĩ, anh nhìn xung quanh rồi bước vào căn phòng Tiêu Tê đang nghỉ ngơi.
Sau năm phút Đinh Nhất Kiệt hoàn thành công tác giảng giải sơ lược, y quay đầu thấy Tây Tư Diên thò nửa người ra khỏi phòng, "Hắn..."
"Đang ngủ." Tây Tư Diên nói rất khẽ, Đinh Nhất Kiệt cũng nhỏ tiếng lại, "Áo phẫu thuật của tôi vẫn còn bên trong."
Tây Tư Diên hơi ngẩng đầu lên ý bảo Đinh Nhất Kiệt cứ vào lấy, anh đi tới phía sau Lâm Hổ nghe thằng nhóc kia không ngừng lẩm bẩm tên các loại vật dụng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352840/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.