Có người nhẹ nhàng gõ gõ cửa sổ. Thẩm Trạch Đồng từ trong giấc mộng tỉnh lại, mới phát hiện mình ngồi ở trước bàn nhìn chằm chằm đĩa tai lợn nguội ngắt rồi cứ như vậy ngủ thiếp đi.
Cửa sổ lại có quy luật mà vang lên một tiếng, còn truyền đến động tĩnh có người muốn đẩy cửa sổ đi vào, Thẩm Trạch Đồng khàn tiếng hô lên, "Ai?"
Bên ngoài đột nhiên tĩnh lặng, sau đó là tiếng gõ cửa cộc cộc, Thẩm Trạch Đồng đứng dậy, bưng trán mở cửa, một cái bóng đen như gió lốc từ cửa chui vào, vèo đến lẻn lên trên giường của anh.
Thẩm Trạch Đồng giật mình nhất thời không có động tác, anh xoay người, thấy trong chăn phồng lên một cục, một cặp mắt trắng đen rõ ràng từ bên trong nhìn theo anh, sau một lát từ giữa đống chăn lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vừa hưng phấn vừa thấp thỏm của Lâm Hổ.
Một ngụm máu nghẹn lại trong cổ Thẩm Trạch Đồng, "Lâm Mèo Con, sao em lại tới đây? Một mình em đến?!"
Lâm Hổ lăn vào trong giường trốn đi, thấy Thẩm Trạch Đồng giận dữ mới tủi thân nói: "Anh đã hứa với em rồi!"
"Không phải anh đã đền cho em bánh pudding rồi sao?"
Lâm Hổ ngửa mặt, "Em còn chưa gật đầu, không tính."
Mẹ nó, đầu óc thằng nhóc này đến cùng là làm sao vậy, nói ngốc thì đúng là ngốc muốn chết, nói thông minh chơi trò logic thì đến ông đây cũng không chơi lại.
"Bẩn chết rồi, em từ đâu chạy tới, mau xuống dưới!" "Không xuống không xuống không xuống." "Cởi giày!!!"
Thẩm Trạch Đồng đốt nến, liền mạch lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352770/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.