Nắng gắt cuối thu tại dần bị che khuất nơi rừng cây sâu xa râm mát, Tây Tư Diên và Tiêu Tê đi dạo trong núi rừng dính sương sớm hai ngày, trong thời gian đó bị cơn mưa to xối ướt một lần, khi chạy được về xe mặt ai cũng tái cả lại.
Đến ngày thứ ba Cao Sổ cũng phải hơi nghi ngờ có thật sự tồn tại người chạy trốn lên thượng du hay không, lão Trương cảm thán người trẻ tuổi không kiên nhẫn, "Nếu thật sự dễ dàng đến mức đi hai bước đã gặp được thì họ còn trốn gì nữa, bắt hết rồi đưa đi luôn."
Gà Trống quen đường không có việc gì làm lại chạy về nhà xe, hô ám hiệu bừng tiếng chim với lão Trương một hồi, tình cờ còn có thể được thưởng một gói bánh quy sô cô la, gã vui sướng há to miệng ăn bằng sạch, còn liếm giấy gói không ngừng.
Lão Trương ghi chép thêm vài điểm Gà Trống nói, "Anh đến đây ít thôi, lỡ như bị phát hiện..." "Không đâu không đâu, tôi rất cẩn thận, khi nào các anh sẽ tấn công vào sào huyệt của tư lệnh, tôi cũng muốn mau chóng được hưởng trái ngọt."
Lão Trương làm sao có thể nói thẳng ra họ không hề có ý định tấn công vào tổng bộ của Tiền tư lệnh, bọn họ chỉ muốn lén lút đến cứu một người rồi lại lặng yên không một tiếng động rời đi, nếu có thể dùng tiền dùng lương thực chuộc cô gái nhỏ về cũng không phải không được.
Chỉ có điều... Hắn thở dài một tiếng, lắc đầu một cái, định điều tra rõ ràng tình hình địa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352769/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.