Khỉ Ốm không nghe thấy gì cả, Tuân Thiên cũng thế, bọn họ đè lại Lâm Hổ đang rục rịch cố gắng lắng nghe nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
"Hay là nó nghe thấy ảo giác?" Khỉ Ốm lặng lẽ nói chuyện bằng khẩu hình miệng với Tuân Thiên, người sau mím mím môi lộ ra ánh mắt đồng quan điểm, hai người bọn họ cùng Lâm Hổ đợi ba phút, cuối cùng Khỉ Ốm kiên quyết túm vai Mèo Con, "Mèo Con, chúng ta đi..."
Không nghĩ tới Lâm Hổ không đợi Khỉ Ốm nói xong đột nhiên tránh khỏi gã kích động chạy về phía lỗi rẽ, Khỉ Ốm ôi chao một tiếng vội vã xông lên trước ôm hông của Lâm Hổ nhấc nó lên, "Giời ơi, sao em lại nặng thế --"
"Làm cái gì đấy! Em nghe thấy tiếng bước chân của anh Thẩm rồi! Anh ấy còn sống!" Lâm Hổ vừa bẻ tay Khỉ Ốm vừa đá chân, đây là lần đầu tiên nó vùng vằng tùy hứng không hiểu chuyện trước mặt mọi người, nếu là bình thường có lẽ Khỉ Ốm sẽ kệ cho nó quấy nhưng giờ không phải lúc, Khỉ Ốm bị thằng bé mơ mộng hão huyền này làm cho bực mình, mắng: "Ở đâu có tiếng bước chân? Mèo Con, em thế này là quá chủ quan!"
Gã vừa nói xong Tuân Thiên bỗng nhiên từ sau cửa phát ra một tiếng nghi vấn, anh thả Bạch Nga sau lưng xuống rồi rút súng đen bên hông ra, "Có người tới..."
Khỉ Ốm: "..."
Tuân Thiên chẳng muốn đi quản Khỉ Ốm bị vả mặt khét lẹt, anh tiến lên bảo vệ hai người ở sau lưng nhanh chóng móc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/3169617/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.