Máu tươi chảy ra từ kẽ tay đang che cổ của Tây Tư Diên, trong đầu Tiêu Tê nổ ầm ầm, tay phải của hắn vô thức bẻ gãy súng bắn tỉa tức giận con súc vật Đào Bách Khả đến cùng đã dùng bao nhiêu sức, sao dám đâm vào chỗ cổ yếu ớt nhất như vậy, hiện tại Tây Tư Diên có đau lắm không?
Trong tiềm thức hắn không ngừng che đậy, trốn tránh và phủ nhận thực tế, hắn không muốn thừa nhận hậu quả ống tiêm này mang tới. Từ trước đến nay Tiêu Tê luôn cười nhạt trước tâm lý may mắn nhưng khi thật sự đến lượt mình hắn mới nhận ra không có ngoại lệ, hắn không thể nào chấp nhận được người mà mình quan tâm nhất sẽ dần biến dị trước mặt mình, từ một người đàn ông đẹp trai biết cười biết nói lại biến thành một con quái vật chỉ biết gào lên, nhưng hắn bất lực, dù ngón tay có siết chặt thế nào cũng không thể níu giữ lại sinh mạng đang dần biến mất.
Hắn nghe tiếng núi non sụp đổ bên tai, trong chớp mắt mất đi khả năng suy nghĩ.
Tiêu Tê không nhớ rõ mình đến bên cạnh Tây Tư Diên như thế nào, tay của anh vẫn ấm áp mềm mại như cũ nhưng vết máu dính lên lại chướng mắt vô cùng. Hắn không biết mình muốn làm cái gì, cũng không biết mình nên làm gì, khi nghĩ lại Tiêu Tê nhớ khi ấy chỉ nghe thấy mình dùng giọng điệu bi thương chưa từng có gào lên: "Anh phải làm gì đây?"
"Anh nghe em nói đã..." Tây Tư Diên cẩn thận tách tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/3169615/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.