Kiếm trủng ngàn năm mở một lần, nhưng thường chỉ có tháng đầu tiên là náo nhiệt nhất, càng về sau, càng ít người.
Nhưng năm nay, người đến Kiếm trủng ngày một nhiều.
“Song Đồ chân nhân Thanh Hàn quan lấy thân tuẫn đạo, ngươi nghe nói chưa?”
“Tân nhiệm chưởng môn Thanh Hàn quan cũng thật đáng thương, phải thu thập cục diện rối rắm này.”
“Tân nhiệm chưởng môn, là vị Quý chưởng môn kia?”
“Đúng rồi.”
Cố Tam và Vân Trường Ly đưa Tử Hàm về Kiếm trủng, nhưng trên đường đi, đều là những lời như thế.
Mùa hạ nhân gian đi qua, lá lìa cành, thu dần đến. Ban đầu Cố Tam sẽ còn hỏi Tử Hàm, có muốn đi nhanh hơn, khỏi phải nghe những lời này. Nhưng hắn lắc đầu. Phàm là nghe thấy ai nói, hắn đều phải dừng lại để nghe, nghe những người kia tán thưởng Cố Thanh Miên, nghe bọn họ tiếc hận. Nhưng nghe rồi nghe hắn lại cảm thấy bọn họ dong dài, cảm thấy họ căn bản không hiểu người kia.
Nghe xong thì vui, vui rồi lại buồn. Nhưng khi gặp đám người tiếp theo, hắn lại vẫn muốn nghe.
Hồ Đồ, Hồ Đồ của hắn.
Hắn nghĩ Hồ Đồ xứng đáng được thiên hạ thiên vị, rồi lại nghĩ y hẳn chỉ nên để một mình hắn thấy.
Ngày đó, đêm đó, một màn thần hồn điên đảo kia. Hắn vốn tưởng rằng mình sẽ không phải bước theo con đường của Giang Thanh, nào biết, kết quả vẫn là trăm sông về một biển.
Hắn đi đường rất chậm, hắn đi tìm nơi cũ của Nam Cố. Hắn mua rất nhiều rất nhiều tơ hồng nhân gian, cố thắt tà kết mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955716/quyen-3-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.