Khi trời rạng sáng, Cố Thanh Miên đứng trước giường nhìn khuôn mặt say ngủ của Tử Hàm. Y đưa tay, bột phấn rì rào rơi xuống, phủ quanh giường. Một vòng, hai vòng.
Đó là phấn hoa Như ý tụ phúc thu linh, ôn thần dưỡng hồn. Minh ngọc thích quỷ thích ác, nhưng sợ nhất là những vật phúc khí tột bậc này. Chạm vào thì toàn thân không còn sức lực, sát khí bị phong ấn. Đêm qua y dán phù lục bốn phía, lại thiết lập kết giới, cũng phủ vòng nhựa hoa ngoài kết giới.
“Tiền bối, ngủ một giấc thật ngon. Tỉnh rồi —” Cố Thanh Miên suy nghĩ, cũng chẳng biết Tử Hàm tỉnh rồi sẽ như thế nào, nên không nói thêm gì nữa, chỉ cười nhẹ, cúi người thơm lên trán ngọc yêu.
Y quay người đi đến trước bàn, thở sâu, cầm điệp kết lên, buộc trên tóc.
Rồi đẩy cửa.
Cố Tam đang nghiêng ngoài cửa ăn bánh táo, thấy y ra thì chậm rãi cắn miếng bánh cuối cùng, liếm ngón tay. Vân Trường Ly đứng bên cạnh hỏi: “Hôm nay đi?”
Cố Thanh Miên gật đầu, cười: “Làm phiền rồi.”
Nếu hôm nay không đi, y sợ sẽ không muốn đi nữa.
Cố Tam cười, vẫn dựa vào cửa. Cố Thanh Miên nói: “Ta hạ thuốc không nhiều, hắn ngủ không bao lâu.”
Cố Tam: “Cáo từ.”
Cố Tam nhìn Vân Trường Ly, Vân Trường Ly mở quạt, gió thoảng qua, mây trôi lượn lờ, nâng hai người lên.
Nơi đi qua như bước vào ảo cảnh, hòa cùng với đất trời. Bốn phía là mây bay lãng đãng, trời cao mênh mông lao qua như cưỡi ngựa xem hoa. Vân Trường Ly di chuyển cực nhanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955713/quyen-3-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.