Mộ Tuyết bay qua mấy con đường nhỏ cực hiểm, chỉ nửa giờ sau đã đến phiến cốc. Nàng tìm một góc hẻo lánh, thu cánh, thả Cố Thanh Miên xuống. Trình Chu bên kia ngự kiếm, an ổn tiếp đất.
Tuyệt địa phiến cốc.
Đất vàng mênh mông, cát bay tứ phía. Gió lạnh thấu xương như dao như kim, từng nhát từng nhát ghim vào da thịt.
“Cố Đồ cẩn thận!” Mộ Tuyết kêu lên, vươn tay chắn mấy lượt gió như kiếm khí cho y.
Trình Chu rút kiếm bổ xuống, xuýt chút nữa hổ khẩu rách da, bị bức phải lùi liền ba bước.
Nơi phiến cốc không có linh khí, tiên tu chẳng khác gì phàm nhân, yêu ma hai đạo lại nhiều. Tử Hàm vốn là hung ngọc, sát khí nơi này ngược lại giúp hắn chịu được một ít lệnh cấm ở Trường Sinh cốc. Hắn tùy ý để kiếm khí xông thẳng vào người, một sợi tóc cũng không loạn.
Mộ Tuyết nói: “Gần đây có một cửa vào, đi theo ta.”
Nàng đi vài bước, phất tay qua. Tứ phía đều là cát, cũng chẳng thấy gì khác nhau, nhưng mặt đất lại đột nhiên lún xuống.
Cũng may Mộ Tuyết nhanh tay lẹ mắt, túm lấy hai người Trình Cố, nhẹ nhàng linh hoạt rơi xuống đất. Bênh cạnh chợt lóe ánh xanh, Tử Hàm xuất hiện.
Cửa vào ở phía trên bị phong bế, cát chảy như vật sống hội tụ, cắn nuốt động khẩu. Tia nắng duy nhất cũng tan biến, bốn bề yên lặng.
Cố Thanh Miên có thể nghe được tiếng thở của mình.
“Cố Đồ?”
Cố Thanh Miên nghe giọng Mộ Tuyết, “Nắm lấy tay áo ta, theo sát.”
“Còn Vạn công tử?”
“Ừ.”
“Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955685/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.