Chỉ là một tiểu yêu một hai trăm tuổi, không đủ gây sợ hãi.
Nhưng hai chữ “Bệ hạ” trong miệng nàng, quả thật gợi hứng thú cho Tử Hàm. Sao vậy, ai kia chân trước vừa giấu chuyện kín như bưng, chân sau đã bị tiểu yêu này đưa đến cửa?
Tử Hàm là yêu tu vạn năm, uy áp há có thể bình thường. Tiểu yêu kia đã sợ đến hoảng hồn, lại quật cường hướng về Cố Thanh Miên: “Đa tạ ân cứu mạng của Bệ hạ!”
“Ân cứu mạng?” Cố Thanh Miên nghe như lọt vào sương mù, “Không phải, ngươi —- ta —- bần đạo cứu ngươi khi nào?”
Tử Hàm hừ một tiếng, thu lại uy áp. Hắn nhìn Cố Thanh Miên mấy lần, kéo dài giọng, nghiền ngẫm nói: “Hồ đồ này, ngươi cũng đừng mất trí nhớ thật chứ.”
“Tiền bối chớ trêu chọc ta.” Cố Thanh Miên cười khổ, vươn tay đỡ tiểu yêu kia: “Có khi nào, ngươi nhận sai người không?”
Hồn nhạn yêu đứng lên, một đôi mắt hạnh óng ánh: “Không đâu, tộc hồn nhạn bọn ta tuyệt không nhận sai.”
“Bệ hạ rời Thanh — ưm”
Cố Thanh Miên nhanh tay lẹ mắt, vội vàng che miệng nàng lại. Trình Chu ngồi dưới đất, mờ mịt khó hiểu.
Hóa ra là bé chim sẻ nho nhỏ lúc y rời Thanh Hàn quan.
Trình Chu nghi hoặc nhìn, Tử Hàm càng thêm hứng thú.
Cố Thanh Miên cười khan hai tiếng, đáp qua loa: “Này là bèo nước gặp nhau, lấy đâu ra ân cứu mạng gì chứ? Ngươi nhận sai người rồi. Tiền bối, chúng ta đi mau.”
Tiểu nhạn yêu “Ưm ưm” hai tiếng đều bị y chặn tay không nói được. Nàng nóng nảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955684/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.