Tôi không biết mình ngất đi bao lâu chỉ biết đến khi mở mắt ra đã thấy mình nằm trong một căn nhà hoang tối tăm, hai tay bị trói lại, miệng bịt kín. Bên ngoài tiếng mụ Lĩnh cất lên sau cánh cửa:
- Linh, mẹ giờ cũng chẳng còn gì, nếu mẹ không trả đủ nợ thì cũng bị đám xã hội đen nó giết. Thế nên mẹ chấp nhận đi tù, miễn là toàn bộ tài sản của con Phương sẽ thuộc về con.
Tôi không nghe được tiếng con Linh trả lời, dường như mụ Lĩnh đang nói chuyện điện thoại với nó. Chiếc điện thoại trong ngực tôi vẫn nằm nguyên, tôi cắn chặt môi, làm sao để có thể liên lạc với Lâm lúc này đây? Tiếng mụ Lĩnh lại cất lên:
- Con đừng tham gia vào, để mình mẹ thôi.
- ...
- Đừng nói gì với ba mày.
- ...
Bên trong này rất tối, một chút ánh sáng cũng không hề có. Mụ Lĩnh vẫn oang oang cất tiếng bên ngoài, tôi nghe loáng thoáng mụ ta với ba tôi chơi đỏ đen hết gần năm trăm triệu, cắm cả sổ đỏ nhà, tiền lãi mỗi ngày một tăng, đám xã hội đen lấy hết đồ đạc trong nhà rồi còn chặt cả một ngón tay mụ Lĩnh. Tôi nghe xong không lấy gì làm ngạc nhiên, bà nội năm lần bảy lượt trả nợ cho họ, tôi cũng hai lần bị gả đi để lấy tiền cho những trò bạc bẽo của hai con người khốn nạn ấy. Có điều lúc này đây tôi vô cùng sợ hãi, mụ ta không còn gì để mất, tính mạng này không biết giữ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790788/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.