Mấy ngày hôm sau tôi và Lâm lại bắt đầu trở lại guồng quay của cuộc sống. Hằng ngày Lâm đi làm, tôi ở nhà dọn dẹp nấu cơm, đến tối tôi và anh lại cùng ôm nhau đi ngủ. Tôi chưa từng thấy Lâm nói yêu tôi, cũng như tôi chưa từng công nhận với anh điều đó nhưng trong lòng tôi luôn tự ngầm hiểu cả hai đều có tình cảm với nhau.
Rằm tháng Giêng vào thứ bảy, tôi và Lâm sang nhà ba anh để làm mâm cỗ sum vầy cả nhà. Sang đến nơi tôi đã thấy mấy cô giúp việc nấu nướng bên dưới, tôi với Lâm lên tầng thắp cho mẹ anh nén nhang. Khi vừa xuống đến nơi Lâm có cuộc điện thoại của khách hàng liền phải vội ra văn phòng lấy ít hồ sơ. Tôi thấy vậy liền xuống bếp cùng mấy cô giúp việc đồ xôi và rán chả. Khi mâm cỗ được đưa lên bàn thờ xong xuôi chú Tùng liền gọi tôi ra phòng khách cười nói:
- Lâu lắm rồi chú mới thấy thằng Lâm nó vui vẻ như vậy. Về đây hai cha con cũng ít cãi nhau hẳn, đúng là có thêm người phụ nữ trong gia đình cũng khác hẳn.
Tôi nghe chú Tùng nói xấu hổ lý nhí đáp lại:
- Dạ cháu với anh Lâm chỉ là...
- Phương! Chú nhìn là nhận ra hai đứa yêu nhau ngay chứ, đây là điều đáng mừng mà. Con trai chú cũng lớn tuổi rồi, chú cũng chỉ mong nó có một bến đỗ thôi.
Không hiểu sao chú Tùng nói đến đây trong lòng tôi lại có cảm giác áy náy. Không biết chú có biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790785/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.