Tôi thấy vậy liền bấm máy gọi cho Lâm rồi chạy ra ngoài. Cô Liên đang quét phía sau nhà cũng chạy lên. Lúc này không chỉ có mẹ, còn có cả ba và bà chị yêu quý của tôi. Đánh hơi nhanh thật, biết hôm nay tôi về cơ. Mẹ tôi, mà không giờ tôi phải gọi bà ta là bà Lĩnh mới phải phép chứ sao đủ tư cách mà để tôi gọi chữ mẹ thiêng liêng. Nhìn thấy tôi, bà ta chống nạnh rít:
- Cái thứ cô hồn quả báo này, đi lấy chồng rồi bỏ trốn theo trai để nhà nó xuống đập phá nhà ba mẹ ruột mình. Sao tao lại có loại con như mày nhỉ, hôm nay tao phải dạy lại mày để người ta không cười vào cái mặt tao. Con đĩ điếm này
Cô Liên nhìn bà ta chau mày nói:
- Chị Lĩnh, chị làm sao thế? Chị đứng giữa đường chị chửi con bé vậy mà nghe được à?
- Đấy không phải việc của cô. Tôi dạy con tôi cô không phải mượn chuyện mà xen vào.
Tôi liếc cô chị xinh đẹp của tôi, giờ lẽ ra tính tuổi thai cũng phải năm sáu tháng gì rồi mà sao bụng chị ta xẹp lép thế kia, đã vậy còn đi đôi giày cao gót, môi tôi son đỏ choét. Thế nhưng lúc này tôi cũng không quan tâm lắm mà đáp lại lời bà Lĩnh:
- Bà đếch phải mẹ tôi thì có tư cách gì dạy tôi.
Ba tôi đứng bên cạnh nghe tôi nói thì há hốc mồm kinh ngạc, còn bà ta nhíu hai hàng lông mày lại rít lên:
- Mày nói cái gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790775/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.