Không cần đoán già đoán non tôi cũng biết gã xe ôm kia đã bị tóm được và doạ nạt rồi. Chỉ cần quanh quẩn bệnh viện là có thể tìm được thôi. Bên ngoài vẫn om sòm, tôi nghiến chặt răng, chỉ muốn có một quả bom mà ném ra cho bõ cơn tức!
Thế nhưng lúc này tôi dặn mình phải bình tĩnh, thật bình tĩnh. Đây là nhà Lâm, dẫu gì cũng phải không được để liên luỵ đến anh ta. Nghĩ vậy tôi liền lấy máy bàn bấm số gọi cảnh sát. Phải rồi, con người sống thì có pháp luật, chính quyền bảo vệ, tôi đang ở nhà một đại luật sư cũng phải hành xử sao cho ra dáng một chút. Cánh cổng nhà Lâm rất cao, đám người kia gồm bà Loan, con Trinh và hai gã đàn ông cao lớn đang lấy hết sức đập mạnh vào cổng. Gọi cho cảnh sát xong tôi mở cửa bước ra sân, tất nhiên vẫn phải cố thủ trong góc an toàn chứ không dại gì mà ra đứng nơi nguy hiểm. Mụ Loan thấy tôi thì rít lên:
- Con đĩ kia, mày tưởng mày trốn được sao? Mày ngậm của bà mày ba trăm triệu rồi định trốn sao?
Tôi nhìn bà ta bật cười đáp lại:
- Tôi nhận của bà ba trăm triệu hồi nào? Bằng chứng đâu?
Có lẽ bà ta không ngờ phản ứng của tôi là như vậy liền đập mạnh cửa rồi quay sang hai gã đàn ông bên cạnh giục giã:
- Chúng mày còn đứng đực ra đấy à? Vào tóm nó cho tao.
- Tóm tôi? Tôi thách đấy, thử vượt được qua bức tường này đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-doi-chong/2790774/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.